Đỉnh Bạch Mộc Lương Tử – Nơi Tình Bạn Của Chúng Tôi Gặp Nhau

Đỉnh Bạch Mộc Lương Tử – Nơi Tình Bạn Của Chúng Tôi Gặp Nhau

“Câu chuyện đầu năm mới về đứa có tố chất chốt đoàn – Một chuyến đi bão táp bên những người bạn quá tuyệt vời”

Người ta bảo những thứ đã qua trở thành hồi ức. Nhưng với mỗi chuyến đi, sẽ chẳng bao giờ là hồi ức cả mà nó sẽ theo suốt cuộc đời – Khi mà đây chính là chuyến đi cho những tình bạn mới bắt đầu…

Đây là chuyến đi mà nó phải quyết định khó khăn nhất để xách ba lô lên và đi… Chưa từng hard trek, một núi bao nhiêu là việc, rồi cơ man những vấn đề vốn chẳng có nhiều lắm những liên quan, nhưng mà cũng làm cho nó bù đầu… Cũng chẳng thể ngăn được những bước chân khám phá miền đất mà chỉ trong mơ nó mới dám nghĩ đến – Đỉnh núi cao ơi là cao với cái tên Bạch Mộc Lương Tử rất chi là mỹ miều, rồi may mắn có được vô vàn những trải nghiệm trong đời và gặp những người bạn rất là tuyệt vời, rất là đáng yêu…

Cuộc hành trình gian nan và “vật vã” nhất ngay từ những bước chân đầu tiên. Tất nhiên cái ý định bỏ cuộc của nó thường thì xuất hiện không biết bao nhiêu là lần trên chặng đường chinh phục đỉnh Bạch Mộc Lương Tử. Những người bạn, người anh, người chị trong đoàn phải dạy nó từng bước đi, từng nhịp thở và cùng chốt đoàn để nó có thể cầm cự được qua từng chặng đường khó khăn đó. Mỗi đoạn đường đi là những nụ cười, những giọt mồ hôi, là những tiếng hú gọi, từng câu chuyện nhỏ về nhau…và chúng đã tạo động lực cho từng thành viên trong đoàn đến gần với cái đích, đến gần với nhau hơn.

Ba ngày ròng rã, 30km hard trekking – cả đoàn phải vượt qua không biết bao nhiêu khu rừng già, không biết bao nhiêu ngọn núi, rừng trúc cao, rừng trúc thấp. Rồi những vách đá thẳng đứng nữa, rồi lại còn cái sống lưng con khủng long nữa chứ, bình thường là nó cũng muốn khóc thét lên ấy; cơ mà chẳng biết cái động lực ở đâu ra mà chân nó tuy run vì đau, nhưng ý trí lại luôn hướng về phía trước nữa. Mỗi bước đi là mỗi lần cảm giác đau tê dại, rồi cũng nhiều lúc cũng chẳng biết đau là gì nữa, cũng chắc là vì đau quá rồi chăng.

Ngày đầu nhóm nó chốt đoàn, ngày thứ 2 nó cũng chốt đoàn và tất nhiên ngày thứ 3 nhóm nó cũng chốt luôn chứ còn gì nữa. Chắc là cái nhóm tốt bụng nhất đoàn, luôn luôn nhường nhịn mọi người. Lần nào lết về đến điểm tập kết là mọi người lại ngạc nhiên, động viên nó nữa chứ, yêu dã man luôn.

Khi mà nó được đặt chân đến đỉnh, cũng là lúc nó chẳng biết cái cảm xúc dư nào nữa. Sau bữa trưa vội vã, cả đoàn không chỉ reo hò ăn mừng chiến thắng mà còn thách đấu với đội bạn nữa chứ… Ai cũng có nhiều cảm xúc cho riêng mình, nhưng chắc chắn trong mỗi người chúng tôi sẽ có một cảm xúc chung đó là hạnh phúc đã…

Rồi tối đến, ăn xong bữa cơm nơi núi rừng là lại từng nhóm ngồi bóp chân bóp tay cho nhau, kêu oai oái ấy. Những câu chuyện kéo dài từ tối đến đêm…dù mệt nhưng chẳng thể nào muốn kết thúc…

Một cơn mưa đêm ngang qua…

Người ta thường sợ nhất là mưa nguồn bão biển. Nhưng dường như “ghét của nào trời trao của đấy” thì phải. Cơn mưa đêm tầm tã đến tận bình minh chào đón chúng tôi tại Bạch Mộc Lương Tử – cả đoàn thất vọng tràn trề, mặt ai cũng ỉu như bánh đa nhúng nước vậy, nằm ì một chỗ nữa chứ, chẳng muốn dậy xuống núi đâu, định nằm ở đây ăn vạ đến bao giờ thấy mây rồi mới về cơ. Vậy là bình minh trong tưởng tượng nơi núi Muối với biển mây cuồn cuộn đã vụt tắt trong cái đêm đấy. Nhưng rồi trời cũng chiều lòng người được một chút. Sáng sớm, trời quang hơn được một chút, hé những tia nắng của những ngày đầu năm và đoàn người hí hửng ra “chộp” nhanh những khoảnh khắc hiếm hoi tại núi Muối…

 

Còn rất nhiều câu chuyện muốn kể nhiều nhiều hơn nữa…về những chúng tôi, về con đường mà chúng tôi đã và sẽ đi qua, những tình bạn bắt đầu…

Người ta cũng bảo là Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là chặng đường ta cùng nhau đi qua. Chúng tôi đã cảm nhận được rất nhiều hạnh phúc ở nơi miền đất ấy… Đỉnh Bạch Mộc Lương Tử

“Go fast, go alone – Go far, go together”

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.