Lý Sơn tháng 7 và tôi

Lý Sơn tháng 7 và tôi

Một câu chuyện nữa về Lý Sơn được viết tặng bởi một cô gái siêu dễ thương nhưng lại là Leader của tour trải nghiệm vào cuối tháng 7.2016. Những câu chuyện tưởng như dài vô tận về cảm xúc trong chuyến đi đầy những bất ngờ…

Là lời mình gửi tặng người thương, nhưng cũng là Thân tặng #Didi Adventure khi nhờ #Didi Adventure mình mới biết đi xa có anh là niềm vui thật lớn.

Là khi thiếu vắng mới biết điều gì quan trọng.

Lý Sơn là nơi em muốn được cùng anh đi một lần

Chắc anh từng nghe người ta bảo rằng khi yêu nhau, hãy một lần đi Mộc Châu chụp hình ở đồi chè trái tim, lên Sapa cùng rét run trong giá lạnh để thấy mình ấm áp khi có người thương bên cạnh, đi Đà Lạt ngắm xứ mộng mơ, tay trong tay dạo quanh hồ Xuân Hương trong trời se lạnh… Người ta thích nơi lạnh, vì có cái ôm sẽ thật ấm.

Còn em, em thích hết, em còn thích cả nơi nắng gió nữa cơ anh ạ. Vì nơi đó với em thật tuyệt vời, chuyến đi vô tình không có anh, nhưng mọi lúc em đều nghĩ rằng: “Lần tới có anh sẽ còn vui hơn nhiều”.

Nơi nắng gió đó là Lý Sơn, anh biết nhỉ, vì em khoe tứ tung với anh còn gì. Một chuyến đi bất ngờ, từ một người bạn quen vô tình, họ tin tưởng và muốn em thử sức với đúng cái em yêu thích: Guide – Leader, tour loại hình mới: trải nghiệm ở Lý Sơn. Em nhận cơ hội, một chuyến đi xa không có anh vì em không còn là người đi chơi. Anh dặn dò em đi cẩn thận, đừng nói linh tinh như nói với anh nữa, em mang theo sự háo hức, lời anh dặn, rồi đi.

Em đón Lý Sơn bằng sự bất ngờ lớn lao, em không nghĩ rằng nó lại đẹp và tuyệt vời tới vậy. Em không biết rằng những điều tuyệt vời thực sự vẫn đang ở phía sau… Để em kể anh nghe lần nữa về những điều em đã được trải qua nhé.

Em đi cùng một số anh chị còn trẻ, một chị cùng cậu con trai những chị vẫn rất xinh tươi và tinh thần trẻ trung vô cùng. Tất cả đều đang háo hức như em vậy. Buổi chiều đầu tiên khi mọi người tới nơi, chỉ nghỉ ngơi một lúc rồi thay đồ ào ra Hang Câu ngay. Ra đó bơm thuyền sup, học chèo sup, lặn ngắm san hô, ngắm hoàng hôn buông trên biển. Có một khoảnh khắc em đã chợt sững người: khi trên một chiếc thuyền, một anh chèo, một chị đang đứng ngắm cảnh, ráng trời chiều ửng rực phía xa, thuyền trôi chậm chậm, bóng anh chị chậm rãi nên thơ vô cùng. Khoảnh khắc đó em những tưởng chỉ có trong phim ảnh. Em ngẩn ngơ và rồi nghĩ: Có anh ở đây chắc em lại trẻ con lẩm bẩm “Đẹp quá đẹp quá” cả buổi bên tai anh mất.

Mọi người chỉ gặp nhau từ chiều thôi, còn lạ chả nhớ nổi tên nhau, ấy thế mà tối đó thôi đã thuộc làu làu rồi anh ạ. Vì đi với nhau rôm rả quá ấy, tối về ăn uống đã mời chén nó chén kia rồi, cầm cốc nước ngọt, mở vài lon bia lại đùa nhau chén chú chén anh, người này đến người kia nói về mình bảo sao lại không nhanh quen. Anh nhỉ

Tối ăn xong nghỉ ngơi một lúc lại kéo nhau ra bờ kè bắt cua. Gió biển thổi mát vô cùng, em là đứa sợ tóc rối vì vị mặn của biển trong gió nhưng tới đây tóc được bay tung tăng chẳng sợ gì, em khoe anh anh chỉ cười. Anh vẫn ít nói là vậy, chỉ dặn dò em.

Trăng 18 sáng vằng vặc, tròn to soi trên mặt biển sáng lấp lánh như dát vàng, đèn hải đăng nhấp nháy giữa đêm tối, đêm tối thi thoảng sáng lên bởi đèn của những con thuyền đánh cá, thuyền câu mực, còn ngay gần em là những con người em mới quen nhưng vui vô cùng, í ới nhau:

– Em ơi cua đây này…A đây cũng có nữa

– Á cua nó cắn tay anh

– Có cả con nhum nữa này mọi người ơiiii

– Nào, túi đựng cua đâu mau không nó chạy mất…

Chen lẫn vào có giọng ai đó bắt không được:

– Mình vào bờ kia bắt còng gió đi, chả thấy cua đâu…

Ngồi vắt vẻo trên bờ kè đá, gió thổi tóc em khô từ bao giờ, lúc này đây có anh ngồi cạnh em thì thật thích. Anh biết em cuồng biển lắm mà. Tối đó gọi anh thật lâu chỉ để kể cho anh đến nỗi anh bảo: “Vào với mọi người đi em”. Em vào ăn cua vừa bắt ban nãy, làm sạch xong cô chủ Dorm phi tỏi hộ, cua tự bắt cùng tỏi Lý Sơn, thơm bá cháy.

Anh từng ngắm bình minh ở nơi thật quang đãng và rực rỡ chưa? Biển mênh mông chân trời xa tắp, mặt trời làm ửng đỏ cả vầng mây, rồi sau nhú lên dần, tròn to rực rỡ, bao nhiêu người ra ngắm đều vô tình cùng nhau thốt lên: “Thật tuyệt vời!”

Ngắm những điều đẹp nhất, em chỉ nghĩ lần tới sẽ phải là cùng anh

Nhưng điều làm em nhớ anh nhất chưa dừng lại ở đó

Lúc lên đỉnh Thới Lới ngắm toàn cảnh đảo, nó đẹp tuyệt vời anh ạ! Nước xanh ngắt, trong vắt! Anh mà đứng cạnh em thì tay anh đỏ ửng do em cấu xé vì quá phấn khích rồi. Vắng anh nên em chỉ ngẩn người ngắm trời đất, còn anh chị chụp ảnh liên tục, hết chụp nhóm đến chụp đơn. Bỏ lỡ nơi này thật là quá có lỗi..

Hôm sau mọi người cùng nhau sang đảo bé, ở lại một đêm ở Athena. Ngay khi vừa thấy ở đó, anh biết gì không, khung cảnh em vẫn hay mơ mộng về: bãi cát dưới chân, rặng dừa trên cạn, những bộ bàn ghế gỗ nhỏ bé, lán (hay gì đó em chưa biết gọi tên) vươn ra phía bờ cát, từ quầy pha chế loa bật to list nhạc dành riêng cho biển, có một cái mà em gọi vui là chòi, 2 tầng. Anh từng xem những bộ phim về tình yêu, về những đôi yêu nhau, về tình yêu nơi bãi biển như ở Hawaii chưa? Nơi này làm em nghĩ ngay về nó, tầng 2 của cái “chòi” đấy có một đôi anh chị. Rồi em đã tưởng tượng, có một ngày 2 người đó sẽ là anh và em, em tựa vai anh ngắm biển, nghe sóng vỗ, tựa như em có tất cả: anh – người em thương, và biển – nơi em yêu điên cuồng.

Hôm đó bọn em cùng ngồi thuyền gỗ thả lưới rồi gỡ lưới nhặt cá anh ạ, cá nhiều màu đủ loại đẹp lắm, có cả cá độc nữa, rồi cả ngồi chèo sup thả ga, lặn ngắm san hô quên đi dép sục để san hô cứa đứt cả chân nữa. Cả buổi chiều vùng vẫy ở biển, mọi người thân thiết với nhau lắm luôn anh ạ, áo phao rồi kính bơi rồi balo rồi giày ai quên thì người kia mang hộ, ai chưa có thì lấy cho nhau. Chị Trinh – chị cả đó anh, chị còn xì tin hơn bọn em nữa. Sau này chỉ mong sẽ được như chị là vui suốt những ngày dài rồi.

Tối đến nướng đồ, ăn uống, rồi kể chuyện, vui lắm anh ạ, không vui thì làm sao có thể thức cùng nhau tới tận khuya khoắt 1h 2h hay còn định hơn thế nữa chứ anh nhỉ. Kể chuyện rôm rả, cười nói xuyên đêm, em thấy mình may mắn khi quen được những anh chị thân thiện tới vậy. Anh chị hẹn về Hà Nội phải gặp lại nhau, và rồi em gặp lại thật, em chưa kịp quan tâm đã thấy mình được quan tâm lại, em may mắn thật đấy…

Sáng hôm sau là về rồi, được về gặp anh vui lắm chứ, nhưng cũng khẽ buồn khi cuộc vui tàn nhanh quá, anh sẽ lại bảo em trẻ con ham chơi chứ gì.

Những mệt nhoài của chuyến đi xa, ấm ức khi lỡ xe chẳng kịp về dự đám cưới cô bạn thân, chuyến đi xa có vui nhưng làm em mất sức nhanh chóng hơn em nghĩ, mệt, và buồn chẳng kể được cùng người bạn đi cùng. Nhắn tin gửi anh: “Em muốn được anh ôm ngay bây giờ”, anh đọc xong chỉ nhắn lại 3 chấm vỏn vẹn, anh buồn khi ngay lúc đó không bên cạnh em, rồi em lại vui vì ba chấm đó.

Có đi thật xa, đi thật dài rồi mới nhận ra rằng, được đi cùng anh là chuyến đi của em đã gần như trọn vẹn.

Anh nhớ chứ? Mình quen nhau từ chuyến đi ngắn ngày hiếm hoi của em, để rồi những chuyến đi về sau, anh – kẻ bảo rằng không đi cùng một người hai lần, lại là người đồng hành cùng em suốt các chuyến đi mãi về sau, cùng nhau rong ruổi khắp biên cương, rồi cùng về với biển,… Muốn đi đâu chỉ cần nói trước để anh sắp xếp, vì em cũng bụi lắm. Em – đứa con gái đã đi gần hết miền Bắc, gần hết đất nước này, nhưng từ khi quen anh em “đi lại” nhiều nơi đã từng, rồi em thực sự hiểu rằng: Đi đâu không quan trọng, quan trọng là đi với ai, biển núi rừng đâu cũng được. Kỷ niệm về những nơi em đến giờ đây đều lưu lại cùng hình bóng anh, cùng những kỷ niệm với anh ở đó. Nơi ít cảnh đẹp, em đi chỉ vì tò mò, anh vẫn đội cả nắng gắt đưa em đi… Trước lúc gặp em, anh vẫn như chàng trai văn phòng cắm cúi làm việc. Em nói đùa, em sẽ đưa anh đi khắp thế gian, em không còn muốn đi cùng ai khác.

Có anh đi cùng em chẳng còn phải lo, có anh bên cạnh chẳng sợ đường xa nữa, lỡ ngông nghênh không nhìn xe, tay anh ở sau đã vội kéo về…

Em chỉ mong sẽ có ngày tìm được một cuộc đời dễ thương, một người vui hơn khi có em, một người em muốn ở bên kể mọi lúc vui buồn, để câu “Có em đời còn dễ thương” là sự thật.

Em từng kể anh nghe, một ngày nào đó em muốn được thử sức ở Nha Trang, thành phố gắn liền với nhiều ký ức đẹp của em, gắn liền với thứ ngôn ngữ em học và yêu quý, mong ước đó vẫn vô cùng mạnh mẽ. Nhưng anh à, từ lúc quen anh, em chợt chững lại, em đi nổi không khi anh vẫn ở đây? Có lúc mình giận nhau, em chênh vênh, đi hay ở. Giờ thì em vẫn đang ở Hà Nội, em vẫn đang ở đây, em vẫn sẽ đợi, em nuôi tình mình ở nơi này, đợi đến bao giờ em không biết, gia tài của em là niềm tin lớn vô cùng. Thỏi son anh tặng có mờ đi dù em ít dùng, vì em hay cầm ngắm nó. Em sẽ chăm chút nó lại, như chăm chút cho chuyện của mình vậy. Bởi chưa có ai làm em dao động về ước mơ của mình, trừ anh.

Miền Bắc mình biển cũng đẹp lắm, nhưng em cuồng biển phía trong hơn nhiều, cát mịn, khô, và tơi, đi dạo trên đó thật thích. Anh biết em mê biển, nghiện nghe sóng vỗ, và nhất là biển nơi đầy nắng như ở đây, nắm tay người thương cùng đi chân trần trên cát, để từng con sóng lùa vào chân, êm đềm, khoảnh khắc đó là điều em vẫn hay mơ về.

Anh à, đợi nắng lên mình cùng nhau đi Lý Sơn, ngồi nghe gió biển hát, ngồi ngắm trăng lên, nghe sóng vỗ, nước biển làm ướt tóc em, rồi anh gỡ rối tóc cho em nhé…

Em yêu biển vô cùng

Yêu anh nhiều hơn biển

Dành cho Trùm. Lý Sơn ngày cuối tháng 7 đầy những vạt nắng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.