Đảo Lý Sơn – Viết Về Những Điều Không Thể Quên

Đảo Lý Sơn – Viết Về Những Điều Không Thể Quên

Với những ai đã lên trước kế hoạch tới nơi nào đó thì hẳn họ cũng đã phần nào tưởng tượng ra được nơi mình đến có gì. Còn tôi, một kẻ đang stress bù đầu vì công việc, đấy, chỉ vì công việc thôi, lúc đó thật chỉ muốn tìm nơi nào đó yên bình đến ăn ngủ nghỉ một giấc dài vài ngày rồi về.

Ấy thế mà tôi trót dại một lần…

Chẳng nhớ nổi lúc đó tôi nghĩ gì mà giờ nhớ lại mông lung như người say vậy, phần trước câu chuyện, tôi chỉ nhớ đang lướt web, thấy tên người bạn share link trải nghiệm gì đấy ở biển. Lý Sơn cơ à, nghe nói nơi này đang hot lắm, đọc cái kia tôi thấy cũng có chút khác lạ, còn có chèo thuyền hơi gì đó thay vì chỉ ăn, tắm và ngủ. Sẵn thẻ còn đủ tiền, tôi suy nghĩ trong 5 nốt nhạc. Ok, đăng ký luôn, liều ăn nhiều.

Cả team lần đó chỉ có mỗi tôi đi một mình, còn lại đều là nhóm bạn đã quen nhau từ trước. Hành trang lần này tôi mang theo chỉ là một cái đầu rỗng. Và rồi khám phá đảo Lý Sơn là điều bất ngờ thật lớn với tôi.

Hạ cánh tới Chu Lai ngay giữa trưa, chuyến bay tuy ngắn nhưng cũng làm tôi say nhẹ. Đón chúng tôi là cô bé guide cười tươi rói như mặt trời, nhìn con bé cười cảm giác sức sống lại quay về. Chả biết con bé uống bao nhiêu nước rồi mà giữa trưa nắng thế vẫn chẳng “héo”, cứ tươi roi rói.

Lý Sơn – đất tỏi. Chúng tôi lại đi vào mùa hành. Từ bến về nơi nghỉ chân, nơi đâu cũng thấy màu xanh của những ruộng hành, cái mùi, cái vị nồng nồng phảng phất làm mỗi người chúng tôi tạm thời quên đi hương vị của đất liền, để đắm chìm trong hương vị lạ lẫm, đặc trưng của hòn đảo này khi mùa tỏi chưa tới. Những ruộng hành nối đuôi nhau, kéo dài tới khuất tầm mắt. Lòng cảm thấy thật yên bình…

Ngay chiều đó chúng tôi cùng nhau ra hang Câu nằm dưới chân đỉnh Thới Lới để tắm biển, chơi thuyền sup, cái thuyền giống Kayak người ta hay chèo ở hồ Tây vậy. Khoác vội áo phao, tôi lao mình ra biển, vội vàng đến suýt va vấp. Về sau tôi mới biết lần đó mình đi vẫn đang mùa trăng, nước biển rút ra xa để lộ nhiều rặng san hô ven bờ. Cùng nhau học chèo sup, chúng tôi người này giúp người kia, kéo nhau, đỡ nhau, leo lên rớt xuống một lúc có vẻ như ai cũng quen hơn, có thể thả mình trên thuyền thư thái… Đúng là càng khó càng nhanh gần nhau hơn.

Phải đến khi hoàng hôn buông gần hết, ráng chiều tối dần tôi mới nhận ra cảnh quanh mình đẹp đến ngỡ ngàng. Hang Câu được sóng và gió biển bào mòn, khoét sâu”vào lòng núi và hình thành cách nay hàng nghìn năm từ nham thạch khiến cho nơi này hoang sơ nhưng mang một vẻ đẹp rất thơ mộng, quyến rũ hút hồn. Những rạn san hô chết nằm trên bãi đá giữa biển tạo nên vẻ đẹp rất khác biệt. Những ánh mắt thân thiện, những nụ cười rạng rỡ của các cô bé, những cô chú bán hàng nơi đây làm tôi dần tin quyết định vội vã của mình không hề sai lầm.

Xa xa… hoàng hôn buông, bóng những con người trên thuyền trôi nhẹ nhàng, cảnh này tôi những tưởng chỉ có trong tranh…

Tối đi lượn đêm, gió thổi mát vô cùng. Chúng tôi có 2 guide cùng nhau đi bắt cua ở đoạn ngọn hải đăng cũ, đuổi còng gió, tối về rang lên được đĩa cua thơm điếc mũi, cũng may là nhóm có người giỏi bắt vì chỗ đó cũng khá trơn trượt. Vui đến nỗi có team ngày mai về sau cũng bị lôi kéo đi và suýt đổi lịch đi để đi cùng. Ra đó bắt cua bắt còng, gió thổi mát rượi, vui phát điên lên được. Đó là đêm đầu tiên chúng tôi bên nhau, nghe những câu chuyện đầu tiên về nhau, cảm thấy có nét gì đó bắt đầu đồng điệu…

Sáng hôm sau, mọi người đã chịu khó dậy sớm ngắm bình minh ở hòn Mù Cu. Khoảnh khắc mặt trời nhú dần lên làm bừng sáng cả vùng chân trời làm những người ở đó lặng người đi mà ngắm, cả vùng biển bao la, cả trời cả đất cùng phủ màu.

Ngắm bình minh về chúng tôi đi tiếp lên đỉnh Thới Lới – ngọn núi lửa đã tắt từ hàng nghìn năm trước. Đứng trên đỉnh Thới Lới có thể phóng tầm mắt xuống chiêm ngưỡng toàn bộ khung cảnh của huyện đảo Lý Sơn thu nhỏ với sự kết hợp hài hòa giữa màu xanh ngọc bích của nước biển, màu xanh mướt của cây cối và màu trắng tinh của cát biển. Tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời mang tên Lý Sơn. Nhìn mọi người chụp hình liên tục, tôi chợt mỉm cười, hình như mình đã lại đầy pin. Khó có từ nào miêu tả được hết vẻ đẹp của huyện đảo Lý Sơn, chỉ có thể đến tận mắt và chiêm ngưỡng sự hùng vĩ nhưng bình dị và thuần khiết của một trong những hòn đảo thiêng liêng Tổ quốc.

Về lại Dorm, chúng tôi tranh thủ dọn nhanh đồ đạc, viết tờ note gửi lại cảm nhận về nơi này dán lên tấm bảng đầy những tờ note nhỏ xinh, kịp tận hưởng thêm ly cà phê và ngắm ruộng hành ngay dưới chân. Đảo Lý Sơn giản dị và yên ả trong sớm mai như những con sóng, những hạt cát mịn, chỉ làm vui người để rồi thương nhớ cho ai lỡ đến một lần. Rời đảo lớn, chúng tôi sang đảo bé.

Hình như các tour khác đi cano cả 2 chiều. Thay vì đi cano, chúng tôi đi thuyền gỗ sang đảo, kéo theo sau là chiếc thuyền thúng, tôi, cô bé guide cùng 1 người nữa “máu chơi” ngồi thuyền thúng sang tận đảo nhỏ.

Tuyệt vời! Tôi ngồi thuyền gỗ thả lưới đánh cá, ngồi thuyền thúng cho thuyền gỗ kéo đi giữa biển, ôi “max phê”, nước xanh ngắt như ở đại dương vậy, tay chạm nước, nước đánh vào thuyền thúng lại tát lấy tát để, hết nước lại với tay múc vào cho…mát, thuyền thúng có dây kéo giữ chân cho bạn nào muốn một mình trôi giữa biển, áo phao đủ cả. Vừa đi chúng tôi vừa hát từ nhạc cách mạng tiền chiến cho tới trẻ thơ, rồi sang ái tình bi lụy rồi lại yêu đời. Đánh cá xong hì hụi ngồi gỡ lưới, tối ăn cá của mình thật là quá hay ho, thơm nức mũi. Cảnh tượng này thật phấn khích quá sức tôi nghĩ.

Đảo bé – đảo An Bình đẹp hài hòa một cách rất khéo léo, hòn đảo nhỏ còn khá hoang sơ khi điện chỉ được phát vào một số khung giờ. Chúng tôi có nguyên buổi chiều thả sức bơi lội, lặn ngắm san hô, chèo thuyền, chèo và chèo đến độ suýt thành thục, hết dùng mái chèo lại dùng tay, leo lên rồi lại rơi xuống bấp bênh vui khó đỡ, đó cũng là buổi tốn sức nhưng vui nhất của tôi.

Tối nướng BBQ, nhạc cả đêm, sáng mở mắt bình minh trước mắt, và biển, rặng dừa…….WAOOOOOOO

Một đêm quá tuyệt, bên những người bạn “vô tình” gặp phải nhau, với những tâm hồn đồng điệu trên một bãi biển tuyệt vời. Tiếng nhạc, tiếng sóng biển, tiếng nói cười trò chuyện không dứt… Dường như đêm quá ngắn để chúng tôi bên nhau, muốn hiểu nhau hơn nữa, muốn nghe thêm những câu chuyện về nhau… Là một ký ức đẹp trong mỗi người chúng tôi, cho đến bây giờ, chúng tôi vẫn không thể quên những thành viên tour trải nghiệm Lý Sơn ngày ấy.

Nếu không phải vì quá mệt, tôi thật chẳng muốn đi ngủ nữa, vì vui, vì lưu luyến, vì thấy cuối tuần qua nhanh quá, lại sắp bù đầu với công việc. Nhưng tôi biết tôi sẽ chẳng còn ủ dột như 3 ngày trước nữa, tựa như chiếc thuyền sup kia tôi đã chèo được, thuyền đã căng hơi và tôi sẵn sàng chèo tới lúc nào mỏi nhừ mới thôi.

Có tới đây, cùng hít thở bầu không khí mằn mặn trong từng cơn gió, thế mới biết hoàn cảnh tự nhiên không hề ưu đãi cho người dân đảo như những vùng miền khác. Dù điều kiện sống không bằng so với đất liền, nhưng ở họ, những người dân huyện đảo này vẫn toát lên một điều…điều đã làm họ gắn bó với mảnh đất này qua nhiều thăng trầm của lịch sử, đương đầu với những khắc nghiệt của thiên nhiên…tình yêu đối với quê hương đất nước. Đảo Lý Sơn và kỷ niệm về nơi đó thật mới lạ khi đi theo một cách khác biệt. Chào tạm biệt anh chị chủ Athena dễ mến, chào cậu bartender hài hước, nhiệt tình, chúng tôi rời đảo với hi vọng sẽ quay lại đây thêm lần nữa…

À, em gái guide ấy, về lại Hà Nội chúng tôi gặp nhau nhiều lắm. Không còn là guide-khách nữa, chỉ còn là chị em cùng lang thang phố phường, tôi nhận ra nó đi tour đấy quá hợp. Nó “điên” thực sự. Và hình như mọi người bảo nhau, cậu bartender kia thích con bé. Tôi nghe xong chỉ cười rồi nghĩ: “Khổ thằng bé rồi”

Leave a Reply

Your email address will not be published.