Một Chuyến Đi Săn Trên Hoàng Su Phì – Tây Côn Lĩnh

Một Chuyến Đi Săn Trên Hoàng Su Phì – Tây Côn Lĩnh

Xuất phát từ trung tâm TP Hà Giang, để lên được huyện Hoàng Su Phì là cả một chặng đường gian nan mà người đi săn phải vượt qua

Chỉ gần 100km nhưng người bạn Giàng A Phớn cảnh báo – “ít nhất cũng phải mất hơn 4 tiếng đồng hồ mới có thể lên ngọn Tây Côn Lĩnh và nên uống thuốc chống say xe máy”.

Men theo con đường vòng vèo quanh lưng núi, chiếc xe máy tà tà vượt qua hơn chục ngọn núi mới đến được cổng trời Hoàng Su Phì. Những cây chè cổ thụ cao quá đầu người, quá mái nhà và sừng sững chĩa thẳng lên bầu trời bắt đầu xuất hiện. Với độ cao trên 2.000m so với mực nước biển, chiếc xe máy bẻ cua liên tục, mây mù che phủ lối đi, vương vít cả lên mặt người.

Anh bạn tôi thốt lên – “Tuyệt! “phượt” phải thế này mới phê, đúng là cung đường huyền thoại. Đi không biết bao nhiêu lần nhưng lần nào cũng có cảm giác mới lạ”. Chỉ tay về phía đỉnh núi cao nhất Phớn nói – “Đấy! Đỉnh Tây Côn Lĩnh trước mặt kia rồi”.

Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là rừng chè cổ thụ ở xã Hồ Thầu. Xe máy chỉ “bò” được một đoạn rồi phải dừng ở chân dốc. Đoàn leo qua những con đường ngoằn ngoèo, men theo triền núi để đi sâu vào vùng có nhiều cây chè cổ thụ. Trước mắt chúng tôi là bạt ngàn những cây chè cao chót vót, cành lá sum suê, chạy dài mãi từ ngọn núi này sang núi khác, thu vào tầm mắt là ngút ngàn chè Shan tuyết.

Mặc dù đã được nghe, được thấy qua ảnh của Phớn, nhưng có nằm mơ tôi cũng không thể nghĩ trên đất nước mình lại có những rừng chè cổ thụ cây to và nhiều đến thế. Mải mê đi, mải mê nhìn, mải mê săn ảnh mà không thấy mệt mỏi. Đến lúc trời đứng bóng cũng là lúc đã tới đỉnh núi. Ở đây, mặc dù ánh mặt trời đã cố xuyên qua đám sương mù để rọi những tia nắng yếu ớt lên ngọn cây, nhưng sương vẫn còn bao phủ và vương vít, đọng lại trên ngọn chè.

“Shan tuyết có vị ngon đậm đà khác biệt vì trên những búp chè non có một lớp lông tơ mịn, nơi quanh năm sương mù bao phủ nên búp chè đọng lại một lớp sương mỏng li ti như tuyết. Shan tuyết còn là loại cây khổng lồ luôn sinh trưởng trên những đỉnh núi cao. Tinh hoa của trời đất được nó hấp thụ mới tạo ra được loại chè ngon như vậy” – Ông Cáo Diu Ngấn, thôn Đán Khao, xã Thượng Sơn, huyện Vị Xuyên chia sẻ.

Vào mùa thu hoạch, mỗi sáng sớm tinh mơ, những phụ nữ người Dao, người Mông lại leo lên cây cao hái những búp chè ngon nhất đem về sao lên để uống và cũng không biết tự khi nào, chè Shan tuyết đã trở thành một loại hàng hóa có chất lượng “vàng” được người tiêu dùng ưa chuộng.

Từ trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, phóng tầm mắt ra xa, những mái nhà sàn của bà con dân tộc rải rác bên những sườn đồi cùng bạt ngàn những cây chè cổ thụ như một bức tranh thủy mặc. Hình ảnh những cô sơn nữ cheo leo hái chè trên ngọn “đại lão trà” luôn ám ảnh tôi suốt chặng đường trở về.

Mặc dù cây chè cổ thụ đã có từ hàng trăm năm nhưng nó chỉ mới thực sự được người ta biết đến từ những thập niên cuối của thế kỷ trước. Cây chè Shan tuyết cổ thụ theo quan niệm của người dân nơi đây, nó là tinh hoa của trời đất, tích tụ từ những giọt sương mai để hình thành nên hương vị đặc biệt thơm ngon nên người dân chỉ thu hái chứ không tác động và chăm sóc.

Với những cung đường trùng điệp núi non, những thửa ruộng bậc thang uốn mình ôm thân núi, nghẹt thở với những khúc cua tay áo và cảm giác bồng bềnh khi mây vướng vít ngang chân. Tôi chợt nghĩ, tại sao những vườn chè Shan tuyết cổ thụ kia không thể trở thành những điểm du lịch thu hút đông đảo du khách về chiêm ngưỡng sức sống của một vùng đất và sự kỳ vĩ của nó?

Theo Hoàng Dương (Báo Tiền Phong)

Leave a Reply

Your email address will not be published.