Những Người Chốt Đoàn Trong Hành Trình Chinh Phục Tả Liên Sơn

Trong hành trình leo núi, điều mà bạn ấn tượng nhất là gì? Đối với tôi, điều mà tôi nhớ và có cảm xúc mạnh nhất chính là về những người chốt đoàn – những người chốt đoàn dũng cảm và kiên trì trên ngọn núi Tả Liên Sơn khi ấy.

Chưa từng lọt vào tốp đầu, nên chưa từng biết được cảm xúc của họ ra sao, nhưng mà đầu tiên là phải khâm phục họ đã, rồi bắt đầu kể câu chuyện của chính mình, của những người chốt đoàn “anh hùng” mà tôi đã từng gặp, từng biết và cảm thấy họ còn vỹ đại hơn mình tưởng nhiều.

Chị Vân Anh – người chị chốt đoàn ở cung Putaleng

Chị Vân Anh là người đã đồng hành cùng tôi trên 2 cung đường, Putaleng và Tả Liên Sơn. Ở cung Putaleng, chị đã cùng chốt đoàn với tôi. Điều tôi ấn tượng nhất ở chị là nụ cười tít mắt, không nhìn thấy trời đất đâu, và một sự trẻ trung kĩ lại dù đã hơn 3 chục tuổi. Chị Vân Anh lần đầu leo núi đã gặp phải hai cung hard core là Putaleng và Tả Liên Sơn. 2 chị em tụt xuống gặp nhau ở 3 con dốc cuối cùng, cùng mò mẫm đi cùng nhau, bước cùng nhau, bám nhau để leo được lên 2600m. Bài học leo núi đầu tiên và quan trọng nhất: đừng ham hố đi với mấy bạn có đôi chân dài, họ cậy có chân dài nên đường chúng đi khác đường chân ngắn đi đấy…

Tôi đã nghĩ rằng chị cũng đã có trong mình cảm giác muốn bỏ cuộc, nhưng những cảm giác đó chắc cũng qua nhanh vì phải bước tiếp, quay lại thực tế, trời tối rồi, bỏ cuộc chính là thất bại, là ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn, là lầm lũi độc hành trong bóng tối… thế nên đó là cái động lực để bước tiếp. Nhìn thấy cái lỗ cổng trời, cũng là mừng thầm được rồi, nhưng chưa được bao lâu thì phải xuống tiếp 300m độ cao thẳng đứng nữa. Về đến lán, mặt cắt, trắng bệch, ngồi phịch xuống phản, thở không ra hơi… Ngày thứ 2 cũng không khá hơn, 2 chụy em tiếp tục chạy 1 mạch từ 3049m xuống 2300m để ăn bữa trưa lúc 3h00 chiều, chân run, tay run, không bóc nổi quả trứng, ăn bát cháo để ấm bụng…

Thu – đứa em lần đầu leo núi

Thu – đứa em của nó. Là 1 đứa lần chân ướt chân ráo leo núi và cung Tả Liên Sơn cũng là cung đầu đời. Sau những lời dọa nạt của chị nó thì nó cũng tập được 1,2 buổi rất nghiêm túc, nó đã thú thật khi leo được đến 2200m. Ngày 1 leo chẳng có gì khó khăn gì, nên vẫn còn hào hứng và dư sức lắm. Ngày 2, leo được 45 phút, thì em bị tụt đường huyết, định ở lại, may mà đi cùng người chị tốt bụng nhất trần đời – chị Ngọt. Hỏi han mọi người trong đoàn thì không thấy tăm hơi nó đâu, hỏi trước không có, sau cũng không thấy, 99% cả bọn đoán là đã bỏ cuộc và trở về lán.

Đến khoảng 2800, tôi nghe thấy tiếng Thu, tiếng chị Ngọt thấp thoáng đâu đây, tưởng mệt quá, ảo giác… giật bắn cả mình và mừng thầm hy vọng là con em của mình. Đúng là nó và chị Ngọt thật… Vừa chưa hết mừng thì các mẹ ấy gào lên xin nước, và nhất quyết xin Revive, không uống Lavie cơ. Sang chảnh hết mức, cả lũ được trận cười đau mề. Cơ mà làm gì còn revive, cuối cùng thì cũng chấp nhận lavie. Con chụy nó vất lại cho chai lavie cuối cùng, thì các mẹ tớn mắt lên đi, bỏ qua luôn chai nước. Số lận đận, không khá lên được. Lên đến đỉnh, chắc thiếu tý nữa là con em khóc òa lên ý chứ…

Thu đấy à, dù có đi loạng choạng vì kiệt sức như thế nào đi nữa, dù có tut đường huyết và muốn quay trở về và bỏ cuộc đến thế nào đi nữa, thì cuối cùng nó đã vượt qua chính mình, vượt qua được điều mà nó tưởng chừng như chẳng thế vượt qua. Còn tôi, chẳng hiểu sao, tôi cứ cuồi tủm mãi, cảm giác còn vui hơn cả nó.

Còn tôi, chẳng có gì nhiều sau 3 ngày chốt đoàn cung Bạch Mộc Lương Tử. Một lần leader phải xuống vác balo và kéo tôi lên, một lần đi 1 mình giữa rừng về, không leader, không porter, không đồng bọn, chỉ còn ánh sáng le lói từ điện thoại sắp hết pin…

Hơn hết là chúng tôi đã từng bên nhau, được tận hưởng những cảm xúc mà nhiều người có muốn cũng không được trên đỉnh núi Tả Liên Sơn huyền thoại… Còn bạn, bạn nghĩ sao? Leo núi không chỉ  là hành trình chinh phục một ngọn núi. Đây còn là một hành trình dài với nhiều những cung bậc cảm xúc về sự vật, cảnh sắc, không khí, không gian, thời gian và những người đồng hành trong xuyên suốt quá trình leo. Đừng bỏ lỡ những trải nghiệm tuyệt vời đó nhé!