No Mắt Với Những Đặc Sản Cao Bằng (phần 2)

No Mắt Với Những Đặc Sản Cao Bằng (phần 2)

Sau bài viết về đặc sản Cao Bằng ở phần trước, Didi xin tiếp tục chia sẻ với quý khách những thức quà độc đáo của con người nơi đây. Không chỉ là món ăn ngon, những đặc sản đó còn góp phần không nhỏ trong việc cải thiện thu nhập của người dân địa phương.

Bánh khảo

Một thức đặc sản Cao Bằng được nhiều người biết đến và ưa thích. Bánh khảo thường được làm từ gạo nếp thơm ngon, hạt đều, tròn. Khi lựa chọn đường để làm bánh khảo thì phải là đường kính hoặc đường phèn. Trong nhân bánh thoảng vị bùi bùi của lạc, vị thơm của vừng, vị béo của mỡ lợn xắt nhỏ. Tất cả trộn lẫn với vỏ bánh bột nếp thơm ngọt và thanh thanh cùng đường. Người ta thường cắt bánh thành những miếng chữ nhật, đóng gói để thành từng chồng. Bánh khảo thường để được rất lâu, vài tháng mà không bị hỏng, mốc.

Ai có dụng cụ, ai có nguyên liệu thì cũng đều có thể làm bánh khảo nhưng để đúng vị bánh khảo đặc sản Cao Bằng, thì phải là những đôi bàn tay “điêu luyện” của thợ đúng nghề thổi vào nó linh hồn của vùng đất gió ngàn này. Người làm bánh khảo lâu năm, có tay nghề được gọi là người nghệ nhân. Ở nhiều làng Cao Bằng, người dân thường tụ tập nhau cùng làm bánh khảo các dịp lễ Tết, mỗi người phụ một tay, không khí ấm cúng, chan hòa.

Miến dong đen

Miến dong Nguyên Bình còn được gọi là miến dong Phía Đen hay miến dong Cao Bằng, vì miến được làm tại xóm Phia Đen, xã Thành Công, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng. Sợi miến ở đây to, không bóng, trong, mảnh như các loại miến khác nhưng lại mê hoặc thực khách bởi vị thanh ngọt của sự nguyên chất.

Miến dong Phia Đén được chế biến từ củ dong riềng đỏ (thứ củ người dân trồng trên các sườn núi huyện Nguyên Bình) theo hình thức truyền thống, phơi phên nứa, không sử dụng chất tạo màu, chất tẩy hay các hóa chất nhuộm khác. Khi nấu sợi miến trong, mềm nhanh thơm, dai, dù nấu lại đến lần sau sợi miến vẫn dai, không bị nát, nở, dính như các loại miến khác.

Xóm Phia Đén, xã Thành Công, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng là vùng đất có nền khí hậu mát mẻ, ôn hòa quanh năm, đất đai màu mỡ trù phú thích hợp với sự tăng trưởng tốt cho các loại cây như ngô, sắn và đặc biệt là củ dong riềng đỏ. Nên củ dong riềng đỏ ở đây vụ mùa đều, to củ và thơm ngọt.

Những người dân nơi đây với đôi bàn tay khéo léo và kinh nghiệm nhiều năm đã tạo ra những sợi miến bóng đẹp, giòn, dai, vị thơm đặc trưng của bột dong mà không bị pha trộn với tạp chất nào. Có thể có một bán miến dong Nguyên Bình mà không cần quá nhiều hương vị gia vị, hay thịt, xương hầm trong mâm cỗ mỗi dịp hằng năm.

Hạt dẻ Trùng Khánh

Khi nói về đặc sản Cao Bằng du khách dễ nhớ đến Hạt dẻ Trùng Khánh, bởi đây là loại sản vật chỉ có duy nhất ở vùng đất Cao Bằng này.

Điều kiện không khí mát lành thuận lợi cùng thổ nhưỡng trời ban nên giống cây hạt dẻ ở Trùng Khánh rất nhiều và ngon, bùi. Hạt dẻ Trùng Khánh hạt to, thường nhỏ nhất cũng phải bằng ngón chân cái, vỏ lụa rất mỏng, nhân màu vàng sẫm, bùi và ngậy đặc biệt. Tuy nhiên vỏ mỏng nhưng rất cứng, nên khi chế biến hạt dẻ Trùng Khánh phải luộc kĩ. Một mẹo là bạn có thể khía sẵn vài đường trên vỏ hạt để khi chín dễ bóc. Và sau khi luộc chín, đem hạt rẻ đảo qua trên chảo không dầu, sẽ dậy mùi hạt dẻ rất thơm. Từ đó có thể chế biến như ninh hạt dẻ với chân giò thành một món hầm, hay xay bột hạt dẻ làm bánh, có thể hấp hạt dẻ để ăn như kiểu người ta hấp hạt mít…

Bánh áp chao

Một món ăn đặc biệt xua tan đi cái lạnh buốt giá mùa đông ở Cao Bằng, thoạt nhìn giống món bánh gián vàng rụm nhưng đây lại là một thứ đặc sản Cao Bằng gây thương gây nhớ cho những người con xa xứ.

Cái sự đơn giản bắt nguồn từ nguyên liệu cho đến cách chế biến nhưng lại được người dân ở đây rất mê và du khách cũng rất ưng ý. Chỉ cần một hũ bột pha, thêm nêm gia vị vừa đủ, với một chảo dầu đầy, nóng, lấy khuôn đong từng đọt bột, nhúng vào chảo dầu đang sôi, ăn nóng kèm với một số phụ gia như rau thơm, dưa, …

Quả Mác Mật

Người Tày, Nùng hiểu nôm na “mác mật” là “thứ quả ngọt”. Cây mác mật chủ yếu mọc ở chân núi đá vôi, chân sườn núi đá hoặc vườn nhà do người dân đem hạt và cây con về trồng, tập trung nhiều nhất là ở các huyện: Thạch An, Hạ Lang, Quảng Uyên, Thông Nông, Hoà An.

Quả mác mật đem về cắt sát cuống, sau đó rửa sạch để cho ráo nước. Cùng với củ măng tươi thì thái lát sợi mỏng như chỉ với một ít ớt tươi, vài lát tỏi, cho vào lọ ngâm nước muối (hoặc rượu trắng) dùng ăn quanh năm. Mác mật ngâm có đầy đủ tứ vị chua, cay, mặn, ngọt; vẫn giữ được dự vị chua ngọt thơm thơm đặc trưng, thêm vị chua giòn giòn của măng, vị cay nhẹ của ớt ở đầu lưỡi. Món này dùng để khai vị, pha nước chấm, thêm vào các món kho hoặc xào… đều rất ngon. Ngoài ra, vào mùa rộ quả, người ta đem về phơi hoặc sấy khô, cất đi bảo quản trong ngăn đá, hoặc đóng gói gửi về thành phố làm quà đặc sản Cao Bằng, sau đó dùng vẫn có thể giữ được vị đặc biệt.

Lên vùng đất Cao Bằng, tận mắt thu vào nét đẹp thiên nhiên hùng vĩ và con người bình dị nơi đây, đem về chút đặc sản làm quà, dư vị của chuyến đi còn đọng mãi…

Nguồn ảnh: Sưu tầm