Review Putaleng – 1 huyền thoại bị lãng quên giữa miền Tây Bắc

Review Putaleng – 1 huyền thoại bị lãng quên giữa miền Tây Bắc

Dưới đây là Review Putaleng của một đoàn leo tháng 10, các bạn hãy đọc và trải nghiệm thử cảm giác của đoàn nhé!

Giữa bão bùng mưa gió trái mùa của miền Bắc tháng 10 nhưng vì cái hẹn từ rất lâu rồi với Putaleng mà chúng tôi vẫn hừng hực khí thế để lên đường… Gạt đi công việc, gạt đi những lo toan vồn vã của cuộc sống và tâm thế của những “kẻ dị” để có cái hẹn hò không giống ai nơi cách xa phồn hoa đô thị cả vài trăm cây số…

Trời không phụ lòng người…Putaleng đón chúng tôi với 2 ngày nắng và 1 ngày mưa nhẹ. Nhưng mà đó không phải là khó khăn đâu nhé! Mà là Putaleng níu chân chúng tôi ở lại để “nhận” món quà của núi rừng sau khi đã vượt qua những thử thách với những triền dốc thẳng đứng, cao tít tận mây trời…

Cứ mơ màng với những dòng suối to bự giữa rừng

Ngày offline Ngày 9/10: Nghe những Review Putaleng của người “cũ” kể lại

Offline để nhận mặt anh em, đồng đội, duy chỉ có ông Leader là không thấy đâu, anh em chỉ biết xem mặt trên phây búc, nhủ rằng thôi thì không đẹp trai cho lắm, nhưng nghe đồn là nhiệt tình, đành tạm chấp nhận vậy. Còn anh em trong đoàn thì rất là hồ hởi, đã bàn ăn con gì, chơi cái gì trên đó rồi…

Ngày 10-12/10: Những ngày hồi hộp chuẩn bị

Nghe tin bão lũ dồn dập khắp các tỉnh miền Bắc, đọc báo rồi tìm các cái tên Lai Châu, Lào Cai, mong rằng không xuất hiện trên mặt báo. Gọi điện cho các đầu mối, local để hỏi han tình hình thời tiết… Những giây phút căng thẳng nhất chuyến đi và luôn trực sẵn là có thể hủy kèo bất cứ lúc nào.

Tối 12/10: Đêm đầu tiên

Anh em hẹn nhau để lên đường. Ông anh Nguyên Dốc quên mất cái máy ảnh và vài thứ đã cuốn sẵn trong đó. Bị con em nó lườm nguýt cho cháy hết cả mặt. Haizzz. Sự tích anh em cây khế là có thật. 

Ngày 13/10 – Ngày đầu tiên: Suối đại ngàn và những con dốc 90 độ

Sau 1 đêm không ngon lành lắm trên xe thì cuối cùng cũng đến với Sapa, miền đất quen thuộc. Gặp mặt ông Leader, tập hợp anh em và đi ăn sáng. Kể ra phải ăn chục quả trứng mới thấy ấm bụng ý nhể.

Suối thế này không phải lòng mới thấy lạ

Tư trang đoàng hoàng, bắt đầu di chuyển để đón 2 thanh niên ưu tú nhất đoàn ở Tam Đường Lai Châu và tiến đến nhà porter để chia đồ mang theo…..Và diện đôi tổ ong 72 lỗ từ đời các cụ để lại. Chú Đức và anh Thanh vẫn diện đôi orange shoes sịn nhất đoàn.

9h00: bắt đầu lên đường. Ui trời, cái starting nó dễ quá chừng, dễ như đi dạo. Putaleng này cũng biết “lừa người” ra phết.

Sau khoảng 30 phút tản bộ….Ôi trời ơi là trời, một con suối to bự… anh em bắt đầu hứng khởi, lòng rạo rực khôn nguôi. Bắt đầu sống ảo, sống thật các kiểu. Nhưng mà đẹp thật…
Trong buổi sáng hôm đó, chúng tôi đi qua không biết bao nhiêu là suối, mà con nào cũng đầy ắp nước, tung bọt trắng xóa… Nhưng lúc này mới biết được độ sịn của những đôi tổ ong kia. Còn ông anh tử tế Thiêm thì đi hẳn đôi giày sịn chống nước cơ, và sau 1 short trượt chân thì đã đầm mình xuống con suối và mang theo con iphone thần thánh

Haha, chuyện chẳng có gì để kể đến khi leo liên tiếp 3 con dốc thẳng đứng cao vút tận đến trời… Lúc này thì bắt đầu phân hóa ra từng nhóm để đi. Phải thế thì mới đi được í chứ, chị Vân Anh nhỉ. Và tôi với mẹ trẻ nằm trong nhóm chân ngắn, chốt đoàn cùng với 2 bác cháu porter. Sự tích anh em cây khế cũng được tiếp tục trong quãng đường này. 100m độ cao cuối thật ám ảnh, chắc không bao giờ có thể dám đi những cung đường như thế này (kệ, cứ đổ cho tuổi trẻ nông nổi đi đã). Rồi khi nhìn thấy cổng trời cũng là lúc mà suýt xuống vực, nhưng may có em và chú porter nhiệt tình, nên đã ngoi lên được cái cổng trời kia và chuẩn bị xuống 300m độ cao nữa. Mặc dù đường xuống cũng khó khăn vãi nhưng mà còn hơn là leo mấy con dốc 90 độ kia.

Ngày đầu tiên kết thúc bằng bữa cơm muộn và cái mùi của các loại dầu giảm đau và giấc ngủ giữa đại ngàn…

Ngày 14/10 – Ngày thứ 2: Con dốc lầy lội và đỉnh Putaleng của tình đồng đội

Nhủ rằng dậy sớm, ăn sớm rồi đi leo sớm, lịch hôm nay cũng dài đấy. Thế rồi cũng còn chán mới lên đường được, chụp choẹt, phấn son…

Quãng đường đầu tiên cũng đẹp lắm, đi qua những gốc cây to, con suối nho nhỏ, rồi hứng lên thì chụp ảnh sống thật. Được chứng kiến nghiên cứu sinh thủy sinh học nghiên cứu về các loại “rêu”, và những phát ngôn “1 là sống, 2 là chết” của ông ấy. Kết quả là khu rừng bị ô nhiễm tiếng ồn. Đã thế lại còn gặp đoàn 12 cô tiên đáng yêu nhất trần đời nữa chứ.

Vượt qua bao nhiêu đỉnh núi trúc lùn và rừng đỗ quyên thì cũng đến được đỉnh. Độ dốc thì không quá khó nhưng mà lầy lội quá mức. Lò dò mãi cũng lên đến được đỉnh. Hân hoan vui vẻ, make up để chụp ảnh.

Cơ mà giây phút lên đỉnh sao chóng vánh quá. 1 tý đã phải xuống rồi. Xuống lèo 1 mạch về lán, nhưng mà vì trời mưa nên các anh em quyết định ở lại lán thêm 1 đêm nữa, chấp nhận ngày hôm sau sẽ vất vả. Thằng ku Đạt 09 chạy 1 mạch về lán, để lại đằng sau ông anh và cũng là người thầy của nó chầy chật với cái balo (đeo để training)

Và rồi sau tiếng lợn kêu thì 7h40 tối (theo giờ Việt Nam và 10h40 theo giờ London) chúng tôi được ăn tối. Thật là ngon không thể tưởng được. Chủ resort Putaleng cũng ra chào đón chúng tôi và cũng đã nhận được những góp ý trân thành nhất từ những thành viên trong đoàn. Kết quả là: cười bể bụng, cơm và thức ăn còn thừa nhiều do không ngậm miệng để ăn cho tử tế được.

Hết can rượu 2 lít, tiệc tàn và đi ngủ. Nửa đên bonus thêm tiếng trâu nó gầm gừ. Đáng yêu dễ sợ.

Ngày 15/10 – Ngày thứ 3: Rừng cổ tích – tạm biệt Putaleng

Sau các thủ tục chụp ảnh thì 7h00 chúng tôi xuất phát. Không hiểu Putaleng có ý gì với chúng tôi nữa mà tặng chúng tôi bằng một ngày đầy nắng qua khu rừng cổ tích. Gọi là rừng cổ tích vì nó quá đẹp, cái đẹp của sự hoang sơ, của thiên nhiên, đến lúc hỏi anh em còn từ gì để miêu tả không, thì có một từ tôi tâm đắc và rất đắt giá, đó là “cạn lời” ). Qua những cây rêu phong phủ kín, những con suối rêu phong cũng che lấp… lúc này thì mỗi người tận hưởng một kiểu. Cho đến chiếc cầu cây “narrow tree bridge”, mọi người mới đi lại gần với nhau. Trước đó thì đôi bạn trẻ Nguyên và Thư đã đi phăng phăng và ngồi đợi cả nửa tiếng ở bên kia cầu.

Sau bữa ăn trưa với rau rừng thì chúng tôi bắt đầu chạy đua với thời gian, lúc nào ngừng chút thì lại nuối tiếc những bước chân đã qua…

Đoạn cuối down hill chẳng có gì để nói ngoài những lần nện mông xuống hết đá rồi đất mà không thể nhớ nổi là bao nhiêu lần.

Còn nhiều lắm những câu chuyện để kể….

Cảm ơn toàn bộ anh chị em đã luôn sát vai với nhau để khi bước chân xuống xe, cảm giác hụt hẫng khôn nguôi. Cảm ơn chú Đức, anh Thanh đã chăm chút cho lũ trẻ, cảm ơn ông anh Thiêm đã cho con em “chưa nói xong đã cãi xong” những trận cười xoắn ruột. Cảm ơn chị Vân Anh đã cùng chốt đoàn với em nó. Cảm ơn chị Thư đã cho em thấy được sức mạnh của chị. Cảm ơn ông anh cây khế và em Đạt luôn không bỏ lại chị cuối đoàn. Và cảm ơn ông leader 1 sao rưỡi và toàn bộ các chú, em porter nhiệt tình…

Nhớ lắm một Putaleng!

Review Putaleng nhiều lắm, nó là cảm xúc của từng cá nhân trong đoàn. Mỗi bước chân là một sự trải nghiệm, những trải nghiệm mà theo ta đi suốt cuộc đời. Hãy cùng chúng tôi tạo nên những trải nghiệm, những cảm xúc đó.